Cám ơn bạn đã ghé thăm blog Bàn Tay Đưa NôiHãy để tôi làm quen với bạn bằng câu chuyện của tôi và của blog bằng lời kể của mình và truyền thông. 

1. VỀ THÚY VŨ

544A8666

Tôi sinh năm 1981, thuộc thế hệ 8X, chứng kiến sự thay đổi mạnh mẽ của đời sống gia đình và xã hội. Thế hệ của tôi vắt ngang 2 thời đoạn, khi tôi đi học đại học, Google search vẫn là một cái gì đó lạ lẫm và khi tôi học thạc sĩ, internet và máy tính xách tay vẫn là một cái gì đó xa xỉ, còn khi tôi tốt nghiệp ra trường và đi dạy học, điện thoại di động Nokia – mà bây giờ đã có thể đưa vào bảo tàng của những mẫu điện thoại cục gạch. Ấy vậy mà chỉ sau 5 năm từ 2005 đến 2010, tất cả mọi thứ thay đổi chóng mặt.

Có thể ví thế hệ người làm mẹ như tôi là dấu gạch ngang giữa 2 thời đoạn khác nhau của các kiểu gia đình. May mắn của tôi là công tác trong nghề mầm non, tôi hàng ngày được tiếp xúc với các bậc cha mẹ trẻ. Từ những cha mẹ có con đồng trang lứa với con tôi, cho đến những cha mẹ hiện giờ chỉ hơn con trai đầu của tôi 2 – 3 tuổi. Tôi chứng kiến những thay đổi mạnh mẽ và sâu sắc về cách các gia đình trẻ nghĩ và thực hiện việc sinh con và nuôi dạy con trẻ. Có những điều nhanh chóng lỗi thời đến chóng mặt khiến những kiến thức từ thế hệ trước không còn phù hợp thậm chí đối lập, mâu thuẫn và sai bét nếu đem áp dụng vào thế hệ này.

Có rất nhiều lúc tôi muốn làm người giảng hòa giữa 2 thế hệ, muốn chia sẻ để các cặp vợ chồng trẻ đỡ chơi vơi trong những vấn đề chưa từng có tiền lệ. 

Suốt 20 năm làm giáo dục và 15 năm làm GD mầm non, tôi đã gặp nhiều kiểu gia đình khác nhau, tạo nên những môi trường ươm mầm khác nhau cho những đứa trẻ non nớt. Nhưng không phải gia đình nào cũng thừa nhận ảnh hưởng ngay chính từ gia đình tới những điểm tốt và điểm xấu trong tính cách của đứa trẻ được lớn lên từ đó. Có nhiều bà mẹ gặp khó khăn, thậm chí bế tắc, vì chưa thực sự hiểu chính mình, chính vai trò làm mẹ – làm vợ của mình, dẫn đến các ứng xử thiếu khôn ngoan và rốt cuộc ảnh hưởng không tốt đến con trẻ. Tôi muốn các bà mẹ tương lai tránh được điều đó. Tôi cũng chứng kiến nhiều người mẹ tuyệt vời, những ông bố của năm, rất am hiểu và nhất quán trong việc nuôi dạy con, kết quả là con họ lớn lên thật sự hạnh phúc và cứng cáp. Tôi muốn chia sẻ những trải nghiệm và điều mà tôi quan sát được để các ông bố bà mẹ trong tương lai tham khảo thêm, chắc chắn sẽ có ích cho hành trình làm cha mẹ của họ.

2. VỀ BLOG BÀN TAY ĐƯA NÔI

cropped bantaydualoi logo

 

Có lẽ, thứ làm cho tất cả con người bình thường chúng ta, hay đến cả những trái tim sắt đá trên đời này đều chuyển sang trạng thái mềm nhũn, tan chảy, chính là gương mặt trẻ thơ. Một gương mặt trẻ thơ mếu máo, hay tươi cười, hay đang say giấc ngủ, đều là gương mặt thiên thần có sức mạnh gột rửa tâm trạng của chúng ta nhất. Và cũng có lẽ, thứ mạnh mẽ thiêng liêng nhất trên đời này là tình yêu mà người mẹ dành cho con của mình.

Vậy đó, trong một tâm trạng miên man nghĩ về trẻ thơ, về những người mẹ trẻ, những niềm đau và nỗi sướng vui mà họ đã đang và sẽ trải qua, tâm hồn tôi neo đậu lại bởi một hình ảnh thư thái và ngọt ngào, nó chứa đựng tất cả cái vẻ an yên, dịu ngọt nhất của hành trình làm mẹ, đó là hình ảnh người mẹ ngồi âu yếm bên nôi, đưa ánh mắt nhìn đứa con đang ngủ say giấc, mà dù con đã ngủ say lắm rồi, mẹ vẫn đung đưa chầm chậm vành nôi và môi khe khẽ hát “À ơi, con ơi con ngủ cho ngoan, để mẹ đi cấy đồng xa chưa về”. Mỗi lời người mẹ hát, như dòng suối chảy, như chòm mây bay, lơ lửng bềnh bồng. Người mẹ trẻ đôi má ửng hồng và ánh mắt chứa chan hi vọng vào tương lai.

Đã rất nhiều lần trong hành trình làm mẹ suốt 20 năm qua, tôi đã được neo đậu bởi hình ảnh này, nó như bến đỗ bình yên cho tâm hồn tôi, và trong vu vơ của một nỗi buồn se sắt, thậm chí trong cơn trầm cảm nặng nề, tôi khe khẽ hát

À ơi, cái cò mày đi ăn đêm

Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao

Ông ơi ông vớt tôi nao

Tôi có lòng nào ông hãy sáo măng

Có xáo thì xáo nước trong

Đừng xáo nước đục đau lòng cò con

Lời ru bên nôi ấy đã đưa tôi trở lại với thực tại, khơi lại trong tôi sức mạnh nhiệm màu, trả lại cho tôi nụ cười và những suy nghĩ tích cực. Sau hành trình 20 năm làm mẹ, 15 năm làm giáo dục, dù đã không ngừng học hỏi, hình thành cho mình tư duy khoa học, khả năng nghiên cứu khoa học ở bậc học tiến sỹ, nhưng đối với tôi cảm xúc vẫn là thứ mạnh mẽ hơn cả các phương pháp khoa học, cảm xúc mạnh hơn tư duy trong mọi quyết định đối với vai trò làm mẹ của mình. Sau 20 năm, tôi chỉ cần nhìn hay nghĩ đến 3 đứa con khỏe mạnh, hồng hào, phơi phới thanh xuân, tôi vẫn tự dưng chảy nước mắt nghẹn ngào, và tôi gọi đó là hạnh phúc.

Tôi tin rằng, người mẹ dù thuộc nhóm tính cách nào, mạnh mẽ hay yếu mềm, bình an hay dễ nổi nóng…, thì trong hành trình làm mẹ của mình, cũng cần nuôi dưỡng những cảm xúc tích cực, neo đậu bản thân ở những bến đỗ bình yên do mình tự tạo ra. Bên cạnh đó, tôi cũng thừa nhận tư duy khoa học và việc học làm vợ, học làm mẹ một cách khôn ngoan, lý trí, sẽ là cái neo trên bến đỗ bình an của tâm thức người mẹ. Chỉ có cảm xúc mà không có lý trí thì thật khó kiểm soát đúng không nào? Vậy làm sao để tìm được bến đỗ bình yên cho tâm hồn, có được chiếc neo vững chắc giữ con thuyền bình an qua mọi cơn sóng gió, để đón bình minh hay ngắm hoàng hôn đều rất dịu dàng?  Là một người mẹ hạnh phúc, tôi mong muốn được chia sẻ, được đồng hành, được bầu bạn, được truyền cảm hứng cho những người mẹ trẻ, lan tỏa cảm giác bình yên và những phương pháp khoa học, giúp cho người mẹ cảm nhận hạnh phúc khi có con, quản trị cảm xúc bản thân và quản trị đời sống gia đình hợp lý, mang lại hạnh phúc cho con và cùng con hạnh phúc trên hành trình khám phá cuộc sống gia đình. Blog này ra đời với ý nguyện như vậy.

Khi tôi chọn tên cho Blog là “Bàn tay đưa nôi”, tôi cũng tìm kiếm trên google như một phản xạ tư duy quen thuộc, tôi thấy hiện ra trên thanh kết quả tìm kiếm nhiều nhất là bộ phim có tên “bàn tay đưa nôi” – bộ phim nói về một người bảo mẫu đã dùng vai trò của người chăm sóc trẻ thơ của mình để ảnh hưởng đến gia đình đã thuê bảo mẫu cho con của họ, vô cùng kịch tính. Nếu tò mò bạn có thể xem phim đó sau và cho tôi biết suy nghĩ của bạn về bộ phim trong hộp comment phía dưới nhé. Kết quả tìm kiếm nhiều thứ hai trên thanh công cụ google là tên bài thơ “Bàn tay đưa nôi con trẻ, Là bàn tay thống trị thế gian” của tác giả William Ross Wallace (1819 – 1881), một bài thơ ca ngợi mẹ. Thế giới của con trẻ, nhất là em bé sơ sinh, có an toàn hay không? Có ích lợi cho sự phát triển của em bé hay không? Có gieo những hạt mầm tích cực cho tâm hồn và trí tuệ của em bé hay không? Được quyết định bởi “bàn tay đưa nôi” – một hình ảnh ẩn dụ về người chăm sóc trẻ. Đó có thể là mẹ, là cha, là ông bà, dì bác, là cô bảo mẫu được thuê về để chăm sóc em bé. Ngày mai đang bắt đầu từ ngày hôm nay, thế giới đang được sáng tạo lại từ bàn tay người chăm sóc trẻ, chính từ bàn tay ấy, những con người thành công và hạnh phúc có khả năng thay đổi thế giới trong tương lai được hình thành và dưỡng nuôi.

 “Bàn tay đưa nôi” hi vọng sẽ là nơi chăm sóc tâm hồn và lý trí cho những người vợ, người mẹ, những người chủ trì nhịp sống gia đình. Để từ đó, hạnh phúc được gieo mầm và đơm hoa kết trái.