Thư gửi con gái ! Kỳ nghỉ hè lớp 10, khi các con 16 tuổi, mẹ giao hết việc nhà, từ nấu cơm, dọn dẹp, giặt giũ quần áo, chăm cún Pun Si, đến đi chợ chi tiêu hàng ngày; nhà còn gì hết gì tự mua tự trù liệu, coi như mẹ vắng nhà, mà mẹ về là phục vụ mẹ như khách. Nhiệm vụ này chẳng khác nào bát mắm tôm trong món bún đậu ???? Mẹ biết, việc nội trợ trong nhà nó đủ cả khắm, mặn, cay; nhưng nó là việc không nhà nào không có. Ăn bún đậu mắm tôm thiếu bát mắm tôm thì hỏng bữa đúng không nào? Mà ăn quen rồi thì thấy nó ngon, lâu dần thấy nó là hương vị gây thương nhớ. Việc nội trợ trong nhà cũng vậy, lúc mới làm, nó nặng nhọc vô cùng, nhưng làm rồi mới thấu hiểu cái khó nhọc ấy mà biết thương, làm quen rồi mới thấy cái giá trị của việc nhà để trân quý, để tự tôn, để bình đẳng và đòi hỏi sự bình quyền ở mỗi thành viên. Cái bát mắm tôm trong món bún đậu, nó giống ta lắm đấy. Lắm lúc mẹ nghĩ cái bát mắm tôm nó như chính cuộc đời ta vậy. Con người ta vốn ban đầu sinh ra chẳng ai có sẵn giá trị, chẳng ai có sẵn khả năng làm việc, chẳng ai có sẵn khả năng thưởng thức cuộc sống này, điều chế các gia vị hay kết hợp với những hương vị khác để tạo ra một tổng thể tuyệt ngon. Con người chúng ta, tất cả đều phải học, phải tập nhìn sâu vào mỗi sự việc, phải tự tìm ra mình là ai, mình thích hợp với điều gì, gia vị nào làm cho mình được cộng hưởng mà trở nên có giá trị hơn, hệ sinh thái nào phù hợp với mình. Con gái ạ, mẹ sớm được bà ngoại cho làm nội trợ, đời mẹ vốn không thể và cũng thấy không cần phải thoát vượt ra những tiềm thức của truyền thống gia đình. Mặc dù lúc ấy mẹ thấy nặng nhọc và có khi còn oán thán, sao mình phải làm nhiều việc nhà thế. Nhưng rồi mẹ vẫn lặp lại những mô thức đó ở thế hệ của con. Sau này, con có thể tiếp tục hoặc từ bỏ. Mẹ chỉ muốn con hiểu rằng những việc mẹ làm là với mục đích tốt đẹp, còn con có cảm nhận được không lại là chuyện khác mà mẹ không nên áp đặt hay mong cầu. Mẹ cảm ơn các con vì đã đến với thế giới này, cùng nhau trong một cái bụng bầu to tướng của mẹ mà hai đứa là hai hình hài và tính cách hoàn toàn chẳng giống nhau. Mẹ cảm ơn các con vì đã lớn lên, lành lặn, khôn ngoan, tử tế; đón nhận những khuôn phép rèn rũa của mẹ nhưng vẫn không từ bỏ cá tính riêng của các con. Mẹ cũng xin lỗi nếu mẹ làm mẹ có lúc khiến các con cảm thấy áp lực và mệt mỏi. Yêu cạ thương ???????? TẤT NHIÊN, TRONG HÀNG TỶ THỨ MÙI HƯƠNG NGOÀI KIA, CÁC CON CÓ THỂ CHỌN LÀ GUCCI HAY CHANEL nhé, mẹ thì thuần Việt quá rồi, nên mẹ biết mình chỉ như bát mắm tôm thôi ????